Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

Cho một người đọc

Con bạn lại bị chồng đánh, đời chưa thấy con nào ngu xuẩn như nó luôn. Xưa mình tán nó gần chết nó không yêu, đi yêu thằng hôi nách hiện tại. Ngày nó đám cưới, mình buồn tính chuyện treo cổ mấy lần, may mà không tìm ra dây.

Nó bị đánh lần đầu, mình nghe tin đã gọi cho nó bảo, "Nó đánh mày thì mày đánh lại chết cụ nó đi, mày ăn gì mà chịu đòn giỏi vậy". Nó cứ, hức, hức, tao không dám. Mình uất quá gắt, "Đến không yêu tao mày còn dám thì chuyện này có gì mà không dám". Bố con điên.
Cho một người đọc
Thư thư, lại nghe bị đánh. Lại gọi, lại gắt. Mình bảo anh bạn mua cho cây đao, nhắn cho nó, "Mày rảnh cà phê với tao xíu, tao có thứ tặng mày". Nó trả lời, "Chồng tao ghen". Mình ức, "Xưa không ghen thì thôi, giờ tao nhìn mày mắc ói lận, ghen cái quần".

Gặp nhau, đưa nó cây đao, dặn, "Đánh mày lần nữa, mày không dám chém thì cứ rút ra hù nó". Cái con dở hơi này, thấy cây đao mặt tái dại, miệng run cầm cập, tay chân như bắt gió. Mình chán đời quá, thở dài đứng dậy vác đao tính tiền về.Nãy đá banh xong lại nghe bị đánh, mình không biết tại sao nó có thể chịu đựng mãnh liệt và bất khuất đến vậy. Có hai tay hai chân một miệng làm gì, nó đánh thì đánh lại, nó chửi thì chửi lại.

Lẽ ra ngay lần đầu tiên phải chống trả quyết liệt rồi, cứ nhịn nhịn được đà nó làm tới.

Giữ hạnh phúc ấy? Làm quái gì có chuyện một người giữ cho hai người, nhảm nhí.

Bố thằng hèn, lúc nào đó bố chịu hết nổi bố sẽ vác đao đi tìm mày, con ạ!

Nín đi, khóc cái quần, xưa tao tán ngày đêm sáng tối thì nhất định đ. yêu, đồ ngu cho chết!

NNH
Read More

Yêu một cô gái Sài Gòn!

Yêu một cô gái Sài Gòn, hỏi có nhớ không? Ờ, có nhớ là nhớ còn không là không. Một phát dứt điểm luôn cho nhanh, không cần phải e thẹn hay ậm ậm ờ ờ, "Cũng không biết nữa".

Yêu một cô gái Sài Gòn, hẹn ra quán ăn. Ăn xong nói, hôm nay em mời. Đáp, bậy bạ, để anh trả. Nói, vậy thôi share đi.

Yêu một cô gái Sài Gòn tiền bạc là thứ không cần phải quan tâm, vấn đề là có thích hoặc không thôi.
Yêu một cô gái Sài Gòn!
Yêu một cô gái Sài Gòn dễ chịu như hít hơi gió trên cánh đồng, đang đi dạo rủ, hay ăn bánh tráng trộn đi. Ờ, ăn thì ăn. Rủ ngồi cà phê cóc thì ngồi, chẳng có gì là ngại. Còn không đi ăn bò bía, bò lá lốt nước vỉa hè.

Yêu một cô gái Sài Gòn, lần hò hẹn muốn mặc gì cũng được, muốn mang dép hay mang giầy cũng được, muốn chải tóc hay để đầu bù xù cũng được. Không có sao, quan trọng là hay cười với nhau.

Yêu một cô gái Sài Gòn, hỏi đi xem phim không? Đáp, có. Ai book vé cũng được chuyện xíu xíu màu mè làm gì? Hỏi, có tiền không, anh cần gấp? Còn thì đưa, hết thì thôi.

Đưa ví cho một cô gái Sài Gòn để cô ấy trả tiền, chắc chắn đó phải là vợ chồng rồi. Còn đang yêu, không cần thiết phải vậy.

Yêu một cô gái Sài Gòn, chia tay rồi vẫn có thể ngồi trò chuyện cùng nhau, trong quán cà phê nào đó như một người bạn cũ.

Cô gái Sài Gòn không quan trọng bạn giàu bạn nghèo, bạn quan chức hay bình dân, chỉ là cô gái Sài Gòn đó có yêu bạn hay không mà thôi?

NNH
Read More

Con mắt còn thương!

1. Thi thoảng, mình vẫn thường nghe những câu nói đắng chát về mối quan hệ chồng vợ, kiểu “Hôn nhân là một cuộc chơi”, “Hôn nhân là một canh bạc”. Khi cá nhân đằng đẵng tuyệt vọng, thật khó trách họ về sự tiêu cực trong nhìn nhận. Chỉ là, mình đã chứng kiến hơn một lần vợ chồng cũ dẫu không còn trọn nghĩa phu thê vẫn đết sức đằm thắm cùng nhau.

Anh làm kinh doanh, chị là thương nhân. Họ có với nhau hai người con chung, một trai một gái. Đang yên đang lành thì ly hôn, mọi thứ nhẹ tênh như khi hồn nhiên yêu hồn nhiên cưới.
Con mắt còn thương!
Tòa xử cho chị nuôi hai con, anh rời căn nhà cũ. Anh sắm nhà mới, lập gia đình với cô gái trẻ. Thi thoảng chị bận việc, nhắn cái tin trống không, “Anh qua đón con, nhé”. Đúng hẹn như đồng hồ, anh xuất hiện trước cổng trường, chở con về nhà vợ cũ, căn nhà từng là của anh chị. Anh vào nhà, vẫn nói chuyện với mẹ vợ như thuở vẫn an yên.

Thi thoảng làm ăn hụt tiền mặt, anh vay chị một ít. Đến lúc trả, đều kèm theo khoản tiền lãi. Chị giận, “Anh coi em như người dưng hồi nào vậy”. “Anh cho con, cho gì em đâu”, anh trả lời.

Chị đưa con đi du lịch, con gọi điện cho anh, xin “Ba cho con tiền đi du lịch với mẹ, mẹ hết tiền rồi”. Anh nhanh chóng mang tiền đến. Sáng hôm sau, trong tài khoản của chị có khoản tiền nào đó.
Vợ sau sinh con anh một cậu con trai, thôi nôi con anh mời chị.

Chị dự tiệc với món quà là cái bánh kem kèm chiếc vòng bạc tránh gió. Chị ngồi với vợ anh, hướng dẫn cách chăm em bé.

Mình đùa, “Lúc tiễn nhau về, có nắm tay xíu nào không?’. “Không, em hỏi tào lao quá”, chị trả lời, chắc có nét hờn.

Sẵn tiện nghĩ cũng nên kể nốt điều này, tất cả tài sản ngày anh với chị còn là chồng là vợ hoàn toàn không có sự phân chia. Anh và chị thống nhất tài sản ấy sẽ chia đều cho các con, con chung hay con riêng gì vẫn có khoản bằng nhau.

2. Chị giận anh, đùng đùng về nước. Chị quyết định ly dị, anh khản hơi năn nỉ mà không thay đổi được gì.

Ở Việt Nam, chị gặp người đàn ông khác. Anh về, nghe ngóng tin của chị, buồn hiu. Ngồi uống rượu, anh đấm tay xuống bàn như trẻ trai vụt mất mối tình đầu.

Mối tình sau của chị không trọn vẹn, người tình của chị đánh chị. Anh ở Nga, xót ruột đăng ký vé bay thẳng về.

Họ ngồi lặng im như ngày tháng nối tiếp trôi. “Em về với anh không?”, anh hỏi. Chị không trả lời, chị khóc.

Hôm ăn mừng gương vỡ lại lành, anh chị bẽn lẽn như hồi dạm hỏi. Cái này, mình đọc sách rồi tự nghĩ vậy.

Mình nghe lẫn nhìn những câu chuyện yêu đương trắc trở gia đình lục đục cũng nhiều lắm, tuyệt chưa thấy ai nặng lòng với vợ cũ như anh. Vì thương, anh châm chế hết cho chị.

Anh nói, “Lỗi cũng do anh thôi, phụ nữ chẳng bao giờ có lỗi”.

Chẳng biết anh có lỗi gì, tò mò muốn hỏi nhưng lịch sự đành thôi.

3. Anh với chị ly hôn lâu lắm rồi, mỗi người đều có gia đình riêng và những người con mới. Họ gần như không liên lạc gì cho đến lúc cô con gái đầu lấy chồng.

Chị không trực tiếp nói với anh, anh biết mà không bàn với chị. Mọi liên hệ đều thông qua con gái lớn.

Ngày thành hôn, khi người dẫn chương trình giới thiệu bố mẹ của cô dâu. Anh chị ngượng nghịu bước chậm chậm lên làm lễ. Anh cảm ơn quan khách, cảm ơn chị đã cho anh được làm bố của cô dâu. Chị toàn cười, nụ cười thương ơi là thương.

Mình ngồi dưới bàn tiệc nhìn cảnh ấy, cảm xúc lẫn lộn khó tả vô cùng.

4. Tất nhiên, có những vợ chồng khi đưa nhau ra tòa phút chốc ấm êm xưa trở thành thù hận. Nhưng với những gì mình đã chứng kiến, mình vẫn tin một điều rằng duyên nợ hết rồi vẫn cần một ấm áp dành cho nhau.

Bao nhiêu là ái ân, bao nhiêu là ký ức, bao nhiêu là duyên phận, đâu thể vì sự hợp tan đầy bất trắc số phận mà nhanh chóng xóa nhòa được.

Cụ Phan Khôi có câu cuối trong bài Tình già cực hay, “Ôn chuyên cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi rồi! Con mắt còn có đuôi.”.

Thôi thì mạn phép chỉnh thành, con mắt còn thương.

Gì thì gì, chứ đã từng quen hơi làm sao mà oán giận hoài được dẫu không còn thương thì cũng không nỡ trở mặt oán nhau.

NNH
Read More